Vận dụng kinh nghiệm của Đảng Cộng sản Việt Nam trong lãnh đạo đấu tranh chống thế lực tờ-rốt-xkít (1930 - 1945) vào phòng, chống chủ nghĩa cơ hội, chủ nghĩa dân túy hiện nay

Thứ năm - 17/12/2020 08:31 463 0
Cuộc đấu tranh quyết liệt với thế lực tờ-rốt-xkít để bảo vệ nền tảng tư tưởng, đường lối của Đảng thời kỳ 1930 - 1945 diễn ra với nhiều hình thức đa dạng, từ bí mật đến công khai trên các diễn đàn, tại các cuộc mít-tinh, biểu tình, đến các cuộc vận động bầu cử, những cuộc bút chiến trên mặt báo. Cuộc đấu tranh ấy để lại nhiều kinh nghiệm quý, có giá trị và cần được vận dụng sáng tạo trong cuộc đấu tranh phòng, chống chủ nghĩa cơ hội, chủ nghĩa dân túy ở Việt Nam hiện nay.
Vận dụng kinh nghiệm của Đảng Cộng sản Việt Nam trong lãnh đạo đấu tranh chống thế lực tờ-rốt-xkít (1930 - 1945) vào phòng, chống chủ nghĩa cơ hội, chủ nghĩa dân túy hiện nay

Kinh nghiệm của Đảng trong lãnh đạo đấu tranh chống thế lực tờ-rốt-xkít (1930  - 1945)

Những năm 20 - 30 của thế kỷ XX, tại châu Âu, một bộ phận trí thức người Việt chịu ảnh hưởng của chủ nghĩa tờ-rốt-xkít và gia nhập nhóm tờ-rốt-xkít tại Pháp - nhóm Tả Đối lập (Opposition de Gauche). Tiêu biểu trong số này có Tạ Thu Thâu, Huỳnh Văn Phương. Năm 1930 từ Pháp về, nhóm tờ-rốt-xkít này kết nối với một số nhóm có khuynh hướng tờ-rốt-xkít ở Sài Gòn. Vì có nhiều bất đồng về quan điểm nên nội bộ những người tờ-rốt-xkít đã phân hóa thành ba nhóm chính(1). Mặc dù mỗi nhóm đều có lãnh tụ, hội viên, xuất bản báo chí riêng... nhưng về mặt tư tưởng, các nhóm này đều tuyên bố tin theo học thuyết “Cách mạng thường trực”, chống Đảng Cộng sản Đông Dương, phá hoại cuộc vận động dân sinh, dân chủ, tiến tới thành lập Mặt trận dân chủ thống nhất của quần chúng nhân dân. Cuộc đấu tranh của Đảng Cộng sản Đông Dương với thế lực tờ-rốt-xkít thời kỳ 1930 - 1945 nhằm bảo vệ nền tảng tư tưởng, đường lối của Đảng đã diễn ra mạnh mẽ trên một số phương diện chủ yếu sau:
 

article 1
Cương lĩnh chính trị đầu tiên của Đảng đã thể hiện rõ tinh thần độc lập, tự chủ, sáng tạo khi xác định nhiệm vụ
chiến lược của cách mạng Việt Nam là giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp (Trong ảnh: Hội nghị thành lập
Đảng Cộng sản Việt Nam ngày 3-2-1930) _Nguồn: TTXVN

Thứ nhất, đấu tranh bảo vệ đường lối, chiến lược của Đảng Cộng sản Đông Dương.

Ngày 3-2-1930, Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời. Cương lĩnh chính trị đầu tiên của Đảng đã thể hiện rõ tinh thần độc lập, tự chủ, sáng tạo khi xác định nhiệm vụ chiến lược của cách mạng Việt Nam là giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp: “Làm tư sản dân quyền cách mạng và thổ địa cách mạng để đi tới xã hội cộng sản”. Nhưng với những lập luận riêng dựa trên lý luận của “Cách mạng thường trực”, nhóm tờ-rốt-xkít đã đề ra những chủ trương đối lập về chiến lược, sách lược với Đảng Cộng sản Việt Nam. Nếu Đảng ta chủ trương làm cách mạng dân chủ tư sản nhằm đánh đổ đế quốc và phong kiến (phản đế và phản phong), coi đây là giai đoạn thứ nhất của cách mạng để tạo điều kiện tiến lên giai đoạn xã hội chủ nghĩa, thì nhóm tờ-rốt-xkít cho rằng, sự xâm lược và thống trị của chủ nghĩa thực dân có giá trị như một cuộc cách mạng tư sản. Họ khẳng định, đây chính là yếu tố dẫn đến sụp đổ chế độ phong kiến và tạo tiền đề cho chủ nghĩa tư bản phát triển...  nên cách mạng Đông Dương không phải là cách mạng giải phóng dân tộc mà chỉ có thể là cuộc cách mạng vô sản, dẫn đến thành lập chính phủ công nhân. Trong Luận cương về Cách mạng thường trực, nhóm tờ-rốt-xkít Tháng Mười nhận định: “Chưa giải phóng sự sanh sản khỏi những quan hệ phong kiến, chưa làm cách mạng điền địa, chưa làm cách mạng dân tộc, ấy nghĩa là xứ Đông Dương chưa làm cách mạng tư sản dân quyền của nó”(2). Thậm chí, họ còn cho rằng, nếu Đông Dương thực hiện chiến lược cách mạng tư sản dân quyền thì là “dốt” và “duy tâm”:  “Trong quá trình của lịch sử tiến hóa, phái Staline đặt xứ Đông Dương ở giai đoạn phong kiến, đã kết luận rằng cuộc cách mạng ở xứ nầy là một cuộc tư sản dân quyền cách mạng. Nhưng lập luận như thế là tỏ cái dốt và cái duy tâm của họ”(3).

Cùng với việc phủ nhận chiến lược giải phóng dân tộc, nhóm tờ-rốt-xkít Việt Nam còn phủ nhận cả chiến lược giải phóng giai cấp trong đường lối của Đảng Cộng sản Đông Dương. Trên tờ La Lutte số 13, nhóm tờ-rốt-xkít cho rằng giai cấp vô sản Đông Dương “không phải làm nhiệm vụ lịch sử của các giai cấp xã hội khác” (nghĩa là không cần phải thực hiện các nhiệm vụ dân chủ, bao gồm cả cách mạng điền địa). Tháng 4-1937, Hồ Hữu Tường phản đối Quốc tế Cộng sản (Quốc tế III) về chủ trương các đảng cộng sản lập Mặt trận nhân dân chống phát-xít, đòi giải tán Mặt trận bình dân ở Pháp, Tây Ban Nha, Trung Quốc, phản đối Mặt trận dân chủ ở Đông Dương. Cũng trong tháng 4-1937, với luận điệu “tả” khuynh, Tạ Thu Thâu chủ trương ở Đông Dương không nên lập Mặt trận dân chủ: Giai cấp vô sản không cần và cũng không có thời giờ đâu mà lo cho các giai cấp khác. Luận điệu này như thể đề cao giai cấp vô sản, nhưng trên thực tế là trái với mục tiêu cách mạng của giai cấp vô sản mà C. Mác và V.I. Lê-nin đã đề ra. Các lực lượng tờ-rốt-xkít đều phản đối và ra sức ngăn cản cuộc vận động, tập hợp quần chúng nhân dân làm cách mạng của Đảng Cộng sản...

Trong bối cảnh đó, năm 1937, Tổng Bí thư Hà Huy Tập với bút danh Thanh Hương đã viết cuốn “Tờ-rốt-xky và phản cách mạng” để phân tích rõ những quan điểm phản động của nhóm tờ-rốt-xkít cũng như sự nguy hại của luồng tư tưởng này đối với cách mạng Đông Dương và phong trào cộng sản và công nhân quốc tế: “Chủ nghĩa của Tờ-rốt-xky là một chi nhánh của chủ nghĩa phát-xít. Đệ tứ quốc tế là đội tiên phong của giai cấp tư bản tài chính phản cách mạng. Đệ tứ của Tờ-rốt-xky rất mật thiết liên lạc với hết các đảng phái phản động ở thế giới và nhất là với tụi phát-xít Đức và Nhật để chia rẽ công nhân vận động, phá rối các phong trào Mặt trận bình dân dự bị đế quốc chiến tranh âm mưu đánh đổ Liên bang Xô-viết là xứ dân chủ hơn hết trong thế giới, xứ độc nhất ủng hộ chính sách hòa bình một cách cương quyết và triệt để”(4).

Để đẩy mạnh hơn nữa cuộc đấu tranh tư tưởng, lý luận, Nghị quyết của toàn thể Hội nghị của Ban Trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương (tháng 3-1938) đã xác định: Tranh đấu chống lại “bọn khiêu khích tờ-rốt-xkít” là nhiệm vụ chính trị quan trọng ở thời điểm này, trong đó cần phải chú trọng hơn nữa công tác đấu tranh với nhóm tờ-rốt-xkít trên báo chí công khai, tiếp xúc với quần chúng nhân dân để làm cho họ hiểu rõ bản chất của những người tờ-rốt-xkít, nghiên cứu kỹ sự khác nhau giữa chủ nghĩa tờ-rốt-xkít và chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tẩy sạch những phần tử tờ-rốt-xkít lọt vào trong Đảng. Dân chúng là tờ báo công khai, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Đông Dương, ra số đầu vào ngày 22-7-1938, đã tập trung đấu tranh bảo vệ nền tảng tư tưởng, đường lối của Đảng. Báo Dân